Chất của Caffe Trieste

Trieste giờ đây đã là một chuỗi quán cà phê được nhiều người Mỹ biết đến. Nhưng khi nhắc đến Trieste điều đầu tiên người ta nghĩ đến không phải là thành tích kinh doanh, mà là hình ảnh của một địa chỉ văn hóa và nghệ thuật gắn với phim Bố Già, với những nhà thơ, với giải Nobel…

... Năm 1956, ông thợ lau kính Giovanni Giotta quyết định mở quán Caffe Trieste đầu tiên bên ngã tư Vallejo/Grand của khu North Beach ở San Francisco, vì nỗi nhớ cà phê espresso ở quê nhà Trieste, miền Bắc nước Ý.  Quán cà phê đầu tiên ấy đến nay vẫn giữ nguyên sự nhỏ bé của mình bên góc phố, mà nếu không để ý hay biết trước lịch sử của nó, du khách dễ bỏ qua vì nghĩ: “Chả có gì đáng vào!”.

Sẽ thật đáng tiếc cho những ai quan tâm đến văn chương và nghệ thuật, nếu đi qua Caffe Trieste mà không dừng bước.

Những bức tường của Caffe Trieste treo đầy ảnh văn nghệ sĩ nổi tiếng đã từng lui tới quán này và coi nơi đây như là phòng khách hay phòng làm việc của họ Hình ảnh của Brian Holsclaw, Flicks, CC BY-ND 2.0. 

.. Bên trong Caffe Trieste, những bức tường treo đầy hình ảnh nhà văn, nhà thơ danh tiếng. Họ là những người từng biến quán nhỏ này thành “phòng khách”, là Jack Kerouac, Allen Ginsberg và những nhà thơ Beatniks bạn bè. Thi sĩ gốc Nga đạt giải Nobel văn chương Joseph Brodsky từng ngồi ở đây gạch gạch xoá xoá những vần thơ của mình. Tại một chiếc bàn gỗ nhỏ đặt trong góc phòng còn phảng phất bóng dáng của Francis Ford Coppola ngồi gọt giũa kịch bản “The Godfather” (Bố già) những năm 70.

Chính họ, những ẩm khách hoạt động nghệ thuật và có danh tiếng đã nâng biến cái quán phê nhỏ bé ấy thành một địa điểm văn hóa, mà bất cứ du khách nào quan tâm đến nghệ thuật đều mong muốn bước vào. Giữa San Francisco sôi động, đa văn hoá, và nhiều chỗ đáng tham quan, thật thú vị khi nhận ra quán cà phê kiểu Ý ở góc phố khiêm tốn ấy, khởi đầu của một hệ thống quán cà phê, cũng là một nơi nhiều khách du lịch từ khắp nơi trên thế giới tìm đến.

Một buổi ngồi ở Caffe Trieste, tôi chợt nhớ Sài Gòn từng có những quán cà phê tương tự, là nơi nhều thế hệ văn nghệ sĩ, nhà báo thường ngồi, như La Pagoda , Givral , Bodard, v.v. Chỉ tiếc, những toan tính tiền bạc đã dần xoá sạch những địa chỉ ấy. Nếu biết giữ lại, hẳn không ít du khách quốc tế sẽ tìm đến và từ những nơi bé nhỏ nhưng có bề dày văn hoá tính bằng thế kỷ ấy, biết đâu những hệ thống cà phê sẽ mở rộng và thành công về thương mại như Caffe Trieste.

Hình ảnh chủ đề của Christopher Michel, Flickr, CC BY 2.0. 

About the author

Nguyễn Thị Mai Hương làm việc cho một tổ chức của Mỹ ở thành phố Hồ Chí Minh. Thường có cơ hội sang Mỹ công tác, chị đã tranh thủ thăm quan nhiều điểm đến và viết bài về những nơi này như một niềm vui và một cách để lưu giữ kỷ niệm trong những chuyến đi.

Leave a Reply